Phước báo hiện tiền của chúng ta, phước báo thật sự là từ ba loại bố thí mà có, cho nên chúng ta không thể không
có phước. Nhất định phải biết nhà Phật thường nói: “
Phước huệ song tu”,
học Phật không thể
không có phước. Phải có huệ,
phải có phước. Huệ là đứng thứ nhất, phước cũng là đứng thứ nhất, phước không thể xếp thứ hai. Vì sao vậy?
Chúng sanh ở thế gian này ai mà không ham thích phước báo? Bạn là
người học Phật có trí huệ đầy đủ mà không
có phước báo, người ta nhìn thấy bạn sẽ nghĩ “tôi
không cần học Phật đâu, vì bạn không có một chút phước báo nào”, thế nên bạn không thể tiếp dẫn chúng sanh được. Nếu bạn muốn
độ chúng sanh thì bạn phải thể hiện ra
phước báo to lớn của mình, người ta nhìn thấy sẽ ngưỡng mộ, sẽ học theo bạn. Cho nên
kinh Phật có nói, Bồ Tát thị hiện
thành Phật phải mất thời gian 100 kiếp để
tu phước. Tu phước là 32 tướng tốt 80 vẻ đẹp, mỗi một tướng tốt là phước báo, có phước tướng là do tu nhân mà có. Thật ra trên lý mà nói thì không cần, nhưng Phật phải làm như vậy để cho chúng ta thấy, nói cho chúng ta biết việc tu phước là
vô cùng quan trọng. Phật có tướng hảo trang nghiêm, nên khi
tôn giả A Nan xuất gia, không có gì khác chỉ là nhìn thấy tướng hảo trang nghiêm của Phật mà Ngài vô cùng ngưỡng mộ. Ngài biết cái tướng tốt này chắc chắn không phải do
cha mẹ sanh ra, chắc chắn là do tu mới có được, vì vậy Ngài mới xuất gia theo Phật tu học. Thích Ca Mâu Ni Phật hỏi
Ngài A Nan: “Tại sao ông
phát tâm xuất gia?” Ngài A Nan
thành thật trả lời: “Bởi vì con nhìn thấy
Thế Tôn có 32 tướng tốt, 80 vẻ đẹp, con cũng muốn trong
tương lai tu được giống như Ngài, vì vậy con mới phát tâm.” Do vậy mới biết phước báo có tướng hảo là phương tiện đầu tiên để tiếp dẫn chúng sanh. Phật muốn
phổ độ chúng sanh mà
không có phước báo, không có tướng hảo quang minh thì làm sao độ chúng sanh được? Cho nên chúng ta phải chú ý đến điều này.